Bán rượu cả ngày, mà tới giờ tôi vẫn không trả lời gọn được cái câu đơn giản nhất người ta nhắn cho tôi: 1 cân này ngâm mấy lít anh ơi. Bạn thấy có lạ không. Người hỏi muốn một con số, nhắn xong là ngâm luôn. Còn tôi thì lần nào cũng phải hỏi ngược lại mấy câu: quả tươi hay quả khô, rượu bạn đang ngâm bao nhiêu độ, bạn định để bao lâu. Hỏi xong người ta thường im, vì phần lớn không biết rượu mình mua bao nhiêu độ. Tôi trả lời từng người mãi rồi. Viết ra đây một lần, bạn đọc xong tự ngâm được.
Rượu nền đổ vào bình không phải để cho đủ chỗ ngâm. Nó đang làm hai việc cùng một lúc, và cả hai việc đều phải đủ cồn mới làm nổi. Một là đảm bảo môi trường ngâm ủ — đủ cồn thì men mốc tạp không sống được trong đó. Hai là lấy chất ra khỏi quả — cái màu, cái mùi, cái vị đi từ quả sang rượu là nhờ cồn lấy. Rượu thấp độ thì giữ cũng không nổi mà lấy cũng không ra.
Phần lớn quả nằm trong khoảng 27 tới 35 độ. Đó cũng là dải rượu gạo tôi bán ra cho người ta ngâm. Còn trong khoảng đó lấy chỗ nào, và khi nào thì phải lên cao hơn nữa, có một cái gốc để bạn tự chọn. Cái gốc này quan trọng hơn con số.
Nên câu hỏi không phải là ngâm rượu bao nhiêu độ. Câu hỏi là quả của bạn nhiều nước tới đâu.
Quả càng nhiều nước thì rượu nền càng phải cao độ. Vì nước trong quả sẽ tan ra hoà vào rượu, và rượu trong bình chỉ có tụt xuống chứ không tăng lên. Rót vào bao nhiêu độ thì vài tuần sau trong bình không còn bấy nhiêu nữa. Quả càng mọng thì tụt càng sâu. Con số lúc rót không phải con số lúc ngâm.
Nên là: quả khô, ít nước thì không cần đẩy độ lên cao, vì không còn gì làm loãng rượu nữa; cao quá thì vị gắt và át mất mùi quả. Quả mọng nước thì nhích dần lên. Như táo mèo tươi thì khoảng 35 độ, vì phần nước nó nhả ra nhiều.
Muốn biết chắc thì mua cái cồn kế, vài chục nghìn một cái, mua một lần dùng mãi. Không có cồn kế thì lấy rượu ở chỗ nào ghi rõ độ trên nhãn. Đừng ngâm bằng rượu không biết bao nhiêu độ — không biết độ thì không có chỗ nào để bắt đầu.
Còn chuyện rượu nấu thế nào thì sạch, vì sao có rượu uống vào nhức đầu — cái đó dài, tôi viết riêng một trang.
Đây là câu tôi bị hỏi suốt. Và đây cũng là chỗ tôi không đưa bạn một cái bảng. Tôi chỉ đo thật được số của mấy loại quả nhà tôi làm. Số của những loại còn lại tôi chưa ngồi đo thực tế, nên tôi đưa bạn cái gốc để bạn tự đặt số cho quả của bạn. Chỗ nào chưa có, tôi nói là chưa có.
Quả tươi nhả nước ra. Đổ rượu vào, nước trong quả tan dần vào rượu, bình vừa loãng đi, rượu lại nhiều thêm. Cùng 1 cân quả, phần nước nó góp vào là đáng kể, nên bạn phải tính cả phần nước đó.
Quả khô thì ngược lại, nó hút rượu vào. Quả nở ra, rượu trong bình vơi đi. Người ngâm quả khô hay bị hụt: hôm đổ thì ngập, tuần sau ra nhìn thì quả đã nhô lên khỏi mặt rượu. Nên cùng 1 cân, quả khô thường cần nhiều lít hơn, và rượu nhẹ độ hơn quả tươi.
Ba câu để bạn tự tính:
Một mẫu cụ thể để bạn hình dung: táo mèo tươi, 1 cân đi với 8 lít rượu. Táo mèo khô thì nhiều hơn hẳn, đúng cái nguyên tắc ở trên. Tỷ lệ đầy đủ cả tươi lẫn khô, cách bổ quả, chuyện đường, tôi để ở trang riêng về rượu táo mèo.
Nói chung cũng không cần quá chính xác đâu. Bạn muốn rượu bao nhiêu độ, chua ngọt chát tới đâu thì chọn tỷ lệ tới đó. Cái phải giữ là rượu ngập quả và độ đủ cao. Còn lại là gu của bạn.
Nhưng tôi vẫn nhắc bạn một câu. Quả bỏ vào bình chỉ làm mỗi một việc: cho rượu chút chua, chút ngọt, để rượu dễ uống hơn. Chỉ thế thôi. Nên đừng tham ngâm đặc quá — chua quá, chát quá thì khó uống lắm.
Lỗi lớn nhất của người tự ngâm là nghĩ rượu của tôi thì tôi phải cho thật nhiều. Nhiều quả, nhiều đường, cho đã tay. Tới lúc bỏ ra uống thì chua quá, chát quá, không nuốt nổi, lại phải đi mua rượu trắng về pha loãng ra. Ngâm cả năm rồi pha lại từ đầu.
Câu này người ta hỏi tôi nhiều không kém câu trên. Người hỏi muốn một con số, mà thật ra có hai, vì bình rượu hoa quả đi qua hai bước khác hẳn nhau. Phần lớn bình hỏng mà tôi được hỏi là vì gộp hai bước ấy làm một.
Bước một là lúc quả còn nằm trong rượu. Bước này có điểm dừng. Ở nhà máy tôi, mơ, táo, chuối, sâm đều chỉ để quả trong rượu 6 tới 8 tháng rồi vớt xác quả ra, giữ lại phần cốt. Không phải vì tôi vội. Vì tới đó là quả đã nhả xong việc của nó.
Hết bước một thì làm một việc rất đơn giản: vớt xác quả ra, lọc bỏ bã, rót sang bình sạch, đậy kín, cất chỗ mát.
Bước hai là cốt sau khi đã vớt quả. Bước này thì ngược lại, càng để càng ổn định, vì trong bình không còn gì để rã ra nữa. Vớt quả ra rồi thì cốt để 1 đến 2 năm mới đúng là để càng lâu càng được.
Cộng hai bước lại thì thường khoảng 1 năm là uống ngon. Chữ thường đó tôi cố ý để. Quả khác nhau, độ rượu khác nhau, chỗ để nóng lạnh khác nhau — đủ ngày không có nghĩa là xong. Nhớ kỹ hai bước này, vì mục ngay sau đây dùng tới nó.
Hai việc khác nhau mà gọi chung một chữ ngâm, nên mới lẫn. Bình rượu ủ để lâu thì êm thật. Còn bình có quả nằm trong đó thì khác. Một cái bình đang làm cả hai việc cùng lúc, nên câu càng lâu càng ngon chỉ đúng một nửa — mà cái nửa sai lại là nửa làm hỏng bình.
6–8 tháng là quả đã nhả ra 80%–90% chất trong nó rồi. Bạn để thêm 6 tháng nữa cũng chỉ lấy thêm được vài phần trăm. Công chờ thì gấp đôi, mà phần nhận về mỏng đi trông thấy.
Trong khi đó quả nằm mãi trong rượu thì vỏ nhũn, thịt quả mủn ra. Thịt quả mủn thì rượu đục nước, sinh tạp chất, mùi thơm nhạt dần rồi mất hẳn. Nó xuống từ từ, tới lúc bạn mở ra thì đã qua điểm ngon từ lâu. Bình 3 năm không tự nhiên thành bình quý.
Nên cái nhiều người tưởng là để dành, thật ra là để mất. Muốn để lâu thì vẫn để lâu được, và nên để. Chỉ là để cái cốt, đừng để cái xác.
Quả nào cũng có hạt, và ai ngâm cũng phải quyết một việc: bổ ra hay để nguyên. Người ta hay bổ ngang cho nhanh, vì bổ ngang thì miếng đẹp và ngấm nhanh.
Hạt để nguyên thì chất trong hạt thôi ra rất ít. Hạt bị dập, bị vỡ thì chất đó đi thẳng vào rượu và chuyển thành chất độc. Nên chỗ hỏng là con dao bổ trúng hạt, chứ không phải cái hạt. Tôi làm nghề nên có tìm hiểu: chất ấy tên là amygdalin, hạt vỡ rồi đem ngâm là khá nguy hiểm.
Mấy loại quả hạt nhiều amygdalin nhất phần lớn là họ hoa hồng. Tôi liệt kê ra đây để bạn tránh bổ vỡ hạt của nó: mơ, mận, đào, anh đào (cherry), táo tây, lê, và hạnh nhân đắng, đào nhân — tức nhân hạt mơ, hạt đào đã tách vỏ.
Cách làm: bổ dọc quả, lách sang bên hạt. Bổ ba bổ bốn cho rượu ngấm vào tới ruột quả, nhưng đường dao đi vòng qua hạt chứ không đi xuyên qua. Và đừng xay, đừng giã, đừng đập cho nhanh ngấm.
Việc nhỏ, làm mất thêm 2 phút, mà bình rượu để cả năm.
Người ta hay đi tìm một công thức bí truyền, trong khi phần lớn bình hỏng mà tôi được hỏi đều hỏng vì mấy thứ chẳng ai nghĩ tới. Liệt kê ra đây cho đủ, cái nào cũng không tốn tiền.
Năm cái trên không có cái nào là bí quyết. Cộng lại thì nó quyết định bình của bạn nhiều hơn cái tỷ lệ mà bạn đi tìm cả buổi.
Người ta mở bình, nếm thấy chua, tưởng công toi cả năm.
Có loại quả ngâm ra vị chua nhẹ, chát nhẹ. Đó là vị của chính cái quả ấy, không phải dấu hiệu gì cả. Quả vốn chua thì ngâm ra vẫn chua. Cho đường vào cũng vẫn chua — đường chỉ làm vị tròn lại chứ không xoá được cái chua.
Cái thước không nằm ở lưỡi. Nó nằm ở cái mũi.
Bình nhà bạn đang có mùi mà bạn không gọi tên được nó, thì tả cho tôi nghe — mùi thế nào, ngâm bằng rượu bao nhiêu độ, ngâm từ bao giờ. Đoán được thì tôi đoán, không đoán được thì tôi nói thẳng là tôi không biết.
Mấy thứ viết ở trên không phải tôi đọc được ở đâu. Đó là cách nhà tôi đang làm, chỉ khác cái bình. Quả vào, rượu nền ngập quả, đậy, để yên. Tới tháng thứ 6, thứ 7 thì vớt xác quả ra, lọc, chuyển cốt sang tank khác ủ tiếp. Cái việc ghi ngày lên bình ở mục sáu, phóng to lên thì thành ra đánh số từng mẻ và ghi ngày vào từng số.
Cái nếp 6 tới 8 tháng ấy là cái tôi làm hàng ngày với mơ, với táo, với chuối, với sâm. Đúng hai bước như tôi nói ở mục ba, không có bước thứ ba nào cả.
Khác nhau ở chỗ tôi làm nhiều nên tôi sai nhiều hơn bạn. Bạn ngâm một bình, sai một bình thì mất một bình. Tôi sai một mẻ thì mất cả tank. Mẻ nào nhạt, mẻ nào gắt, mẻ nào vớt muộn 1 tháng là mùi xuống thấy rõ — mấy cái cơ bản ở mục sáu, tôi học được đúng bằng cách làm hỏng.
Là để bạn biết người viết trang này có làm thật hay không. Muốn nhìn thì xem vài video của tôi, từ hạt ngô tới lúc rượu vào tank. Xem xong thì khỏi phải tin lời ai.
Đọc xong mấy mục trên là bạn đủ để tự ngâm rồi. Còn nếu bạn muốn lấy rượu của tôi thì có đúng hai cách, không có cách thứ ba.
Tôi bán rượu gạo và rượu ngô men lá theo can. Độ ghi rõ trên nhãn, nên bạn biết mình đang ngâm bằng bao nhiêu độ thay vì đoán — chính là cái điểm xuất phát tôi nói ở mục một. Quy cách và giá nằm ở bảng giá, các loại can ở trang sản phẩm.
Rượu ngâm của 9 Chum ngâm ủ một thời gian dài ở nhà máy rồi mới ra kho. Từng dòng ghi rõ dung tích và nồng độ ở trang sản phẩm, giá ở bảng giá.
Tôi không khuyên bạn chọn cách nào. Người thích tự tay làm thì cách một vui hơn nhiều — và thật lòng, tự ngâm được một bình ra hồn thì sướng hơn mua sẵn.
Thường khoảng 1 năm. Nhưng 1 năm đó chia làm hai bước. Bước một, quả còn nằm trong rượu, 6 tới 8 tháng là quả đã nhả gần hết vị. Bước hai, vớt xác quả ra, lọc bã, phần cốt để tiếp — bước này càng để càng ổn định vì trong bình không còn gì để rã ra nữa.
Đừng để quả nằm trong bình cả năm rồi mới mở.
Tuỳ quả tươi hay quả khô, tuỳ loại quả gì — hai loại đi ngược nhau. Quả tươi nhả nước ra làm loãng rượu, nên cần ít lít hơn mà độ phải cao hơn. Quả khô hút rượu vào, nở ra, nên thường ăn nhiều lít hơn và độ không cần cao.
Mức sàn của cả hai là rượu phải ngập quả. Một mẫu cụ thể: táo mèo tươi, 1 cân đi với 8 lít — chi tiết ở trang táo mèo.
Không. Thường 6 tháng là quả đã nhả ra 80%–90%, để thêm chỉ được thêm vài phần. Còn để quá lâu thì thịt quả mủn ra, rượu đục và mất mùi thơm.
Rượu để lâu thì êm, quả để lâu thì mủn — nên vớt quả ra rồi hãy để lâu.
Chua nhẹ, chát nhẹ thường là vị vốn có của quả, cho đường vào vẫn chua, đó không phải dấu hiệu hỏng.
Hỏng là nước đục, quả rã vụn, nổi váng — và trước hết là mở nắp ngửi thấy mùi lạ: mùi ủng, mùi khấm, mùi chua gắt kiểu giấm. Ngửi trước khi nếm, còn mùi thơm của quả thì yên tâm.
Cái bình của bạn tốt tới đâu, phần lớn phụ thuộc vào thứ bạn rót vào nó. Mấy trang dưới đây nói về chính thứ đó, và về từng loại quả.
Táo tươi 8 lít, táo khô thì khác hẳn. Tỷ lệ đầy đủ, cách bổ quả, chuyện đường, và vì sao táo mèo chua không phải là hỏng.
Đọc tiếp →Không. Nhìn, ngửi, nếm đều không phân biệt được methanol. Tôi kể đúng cơ chế nó sinh ra từ đâu, và cãi lại một câu mà cả nghề đang nói sai.
Đọc tiếp →Giá bán lẻ từng dòng, từng quy cách, độ ghi rõ. Nhà hàng và đại lý lấy nhiều thì có giá riêng.
Xem bảng giá →Ngâm ủ ở nhà máy. Từng dòng ghi rõ dung tích và nồng độ để bạn chọn đúng cái mình cần.
Xem sản phẩm →Uống xong khát nước, uống rượu rồi tập thể dục, rượu công nghiệp là gì. Mỗi câu một trang, trả lời bằng cơ chế.
Xem trang kiến thức →Tả cho tôi nghe mùi của nó và bạn ngâm bằng rượu bao nhiêu độ. Đoán được thì tôi đoán, không đoán được thì tôi nói thẳng là không biết.
Nhắn cho tôi →Bạn đang ngâm dở mà thấy có gì lạ, hoặc chưa chắc nên lấy rượu bao nhiêu độ — gọi thẳng cho tôi. Tôi trả lời được cái nào thì tôi trả lời cái đó, cái nào không biết tôi nói là không biết.
097 979 7156
Trang này có nội dung về đồ uống có cồn. Theo quy định của pháp luật Việt Nam, chỉ người từ 18 tuổi trở lên mới được xem.