Tôi ra công trường hỏi bác lái từng con máy ăn bao nhiêu. Nghe xong tôi hơi choáng, mà comment thì choáng hơn — có người bảo "đớp đấy". Nên tôi viết trang này: nói hết con số, và nói luôn cái tiếng oan kia dưới góc nhìn của chính người trả tiền dầu.
Tôi cầm máy đi hỏi thẳng bác lái, từng con một. Không tra bảng định mức, không hỏi nhà sản xuất — hỏi người ngồi trên máy cả ngày.
Nhân lên theo ca: 500 đến 560 lít dầu mỗi ngày. Mỗi lần đổ đầy khoảng 2.000 lít là gần trăm triệu bay đi. Tính tròn cả năm, riêng tiền dầu cho công trường này khoảng 600 triệu — chưa tính một đồng tiền công nào.
Chưa kể tiền máy. Con 350 giá tới mấy tỷ. Nghe xong tự nhiên hiểu vì sao mấy ông đào trúng mỏ dầu trong phim mà công trình lớn ngoài đời cũng không dám làm bừa.
Video đăng lên là dân trong nghề nhảy vào ngay. Người bảo bình thường, người bảo phóng đại. Sau đó có một anh thợ lái mười năm lên xác nhận: chạy hết chế độ thì trên 30, tới 37 lít là có thật.
Cách dễ hình dung nhất tôi tìm được là so với cái ai cũng có:
Đó là số đo trong điều kiện đẹp. Đường thoáng, tốc độ đều, không dừng.
Tắc đường, dừng đỗ liên tục. Cùng một cái xe, số nhảy gần gấp rưỡi.
Cổng vào chỗ tôi toàn đá, máy phải gằn liên tục. Số tiêu hao cao là đúng, không phải bất thường.
Nói cách khác: số định mức và số thực tế là hai thứ khác nhau, và người trả tiền thì trả theo số thực tế.
Sau cái video 37 lít, một loạt comment nói thẳng là "đớp", là "ăn hơi sâu". Tôi thấy chuyện này cần nói lại, vì nó đụng tới danh dự của những người đang làm việc cho tôi.
Nhưng cái tôi muốn nói không dừng ở chuyện dầu. Nó là chuyện cách mình phản ứng khi gặp một thông tin lạ.
Chính tôi lúc đầu nghe 37 lít cũng bất ngờ. Nếu tôi không đứng ở đó, không hỏi được người lái, không biết cổng vào toàn đá — có khi tôi cũng nghĩ theo hướng tiêu cực như mọi người. Có bối cảnh rồi thì nhìn khác hẳn.
Nhà máy 2 hiện đang là công trường đúng nghĩa — mặt bằng, máy xúc, và một bản vẽ đang thành hình.
Tôi biết cách kể này không oai. Người ta thường thích câu "nhà máy hiện đại bậc nhất khu vực". Nhưng tôi để nguyên con số vì khu đất này chụp vệ tinh là ra — nói quá lên thì hôm sau có người kiểm chứng được ngay.
Còn vì sao xây nhà máy 2 khi nhà máy 1 mới chạy 60–70% công suất? Vì nghề rượu cái gì cũng phải làm trước hàng năm trời. Rượu nấu ra còn ngâm ủ trong kho một thời gian dài mới được đóng chai, whisky thì lâu hơn nhiều. Đã quen tính theo nhịp đó thì xây nhà máy cũng phải tính theo nhịp đó.
Ba video dưới đây cộng lại hơn 480.000 lượt xem — nhiều hơn tất cả video nói về rượu của tôi cộng lại. Tôi để nguyên đây, kể cả phần bị cãi.
Vì đó là nhà máy của tôi đang được xây. Cái dàn máy đó không phải mượn cảnh — nó đang san đúng cái mặt bằng mà vài năm nữa sẽ là xưởng nấu.
Và nói thật, tôi cũng bất ngờ là người xem thích tuyến này hơn hẳn tuyến rượu. Có lẽ vì công trường thì nhìn thấy được, còn chuyện men với ủ thì phải tin lời tôi. Cái nhìn thấy được bao giờ cũng dễ tin hơn.
Con số tổng thì tôi chưa công bố, vì dự án còn đang chạy và chi phí còn thay đổi theo từng hạng mục. Tôi không muốn nói một con số hôm nay rồi sang năm phải đính chính.
Cái tôi nói chắc được là phần đang tiêu: riêng dầu cho giai đoạn san lấp đã khoảng 600 triệu một năm, và giai đoạn này còn kéo dài khoảng một năm nữa. Khi có con số tổng chốt được, tôi sẽ nói.
Phần thi công thì vẫn có nhà thầu làm, tôi không tự cầm máy. Cái tôi giữ là việc đứng ở đó — biết máy nào đang chạy, đá ở cổng vào cứng cỡ nào, tháng này san được tới đâu.
Tôi làm nghề rượu theo đúng cách đó luôn: thứ gì mình không đứng nhìn thì thứ đó mình không nói chắc được. Nhà máy 1 cũng vậy — mở cửa cho khách lên xem tận nơi, không phải kể suông.
Tôi bắt hai anh em nhà phân phối leo lên tận đỉnh đồi, mệt sắp ngất, để nhìn tận mắt nhà máy 2 đang thành hình. Riêng đoạn san ủi ấy đã mất tám tháng đến một năm.
Dưới chân đồi kia sẽ là hầm ngâm, đào vào trong lòng đất. Trên đỉnh cao mấy chục mét, bên dưới rất mát — rượu nằm trong đó mới khác.
Mười ba tank, mỗi tank gần 100.000 lít, gần 1,3 triệu lít đang nằm chờ. Muốn có hàng bán thì phải chuẩn bị trước nhiều năm: whisky xuất khẩu 3 năm, rượu hoa quả 12 tháng, mỗi năm chỉ một mùa.
Còn việc nhỏ hơn mà không làm thì hỏng hết: taluy phải trồng kín cỏ, không thì mưa xuống là sói, là sạt. Vài chục nghìn mét vuông, mười anh em làm hai ngày; riêng cỏ phải tìm tận Nam Định, chở hơn ba trăm cây số lên Tuyên Quang.
Câu đó là: làm thế để làm gì, bao giờ mới thu lại. Tôi trả lời ở hai trang dưới — một trang nói chuyện đã qua, một trang nói canh bạc đang mở.
Tôi từng nói ba năm. Nói thế là thiếu — thiếu đoạn 2015 hai anh em đi hai cái xe máy, và đoạn co từ 300 người xuống một phần ba.
Đọc chuyện nghề →Cùng một kiểu tính với công trường này: bỏ tiền trước, ba năm sau mới biết đúng hay sai.
Xem tôi tính thế nào →40.000 m², khánh thành 2021. Cái đang nuôi toàn bộ chuyện xây dựng ở trang này.
Xem nhà máy →Rượu nào cũng làm khát, kể cả loại sạch nhất, đó là cơ chế bình thường. Đáng lo là đau đầu như búa bổ cộng khát uống cả lít không đã.
Đọc về chuyện khát nước →Luật Việt Nam không có loại rượu nào tên là rượu công nghiệp. Chỉ có giấy phép sản xuất công nghiệp và thủ công, hai chuyện khác hẳn nhau.
Đọc tiếp →Nhà nước siết hoá đơn, nhà hàng phải xuất cho khách nên rượu đầu vào cũng phải có hoá đơn. Rẻ hơn 30–40% mà không hoá đơn thì rẻ cũng không dùng được.
Đọc chuyện hoá đơn →Số này là số của tôi, bạn gọi là tôi nghe máy. Hỏi về công trường, về máy móc, hay về cái nhà máy tôi đang xây — tôi trả lời được cái nào tôi trả lời cái đó.
097 979 7156
Trang này có nội dung về đồ uống có cồn. Theo quy định của pháp luật Việt Nam, chỉ người từ 18 tuổi trở lên mới được xem.